Một Cánh Én Nhỏ Chẳng Làm Nên Mùa Xuân

*

“Một cánh én nhỏ tuổi chẳng tạo ra sự mùa xuân” (Phạm Tuyên). Hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 01 trang giấy thi) trình bày suy nghĩ của em về bài học kinh nghiệm rút ra trường đoản cú câu hát trên.

Bạn đang xem: Một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân

Mở bài:

Không một ai rất có thể một mình mà làm ra cả cố kỉnh giới. Phần lớn thành tự đều có sự cống hiến của rất nhiều người. Trong bài xích hát “Cánh em tuổi thơ”, nhạc sĩ Phạm Tuyên gồm viết:“Một cánh én bé dại chẳng tạo ra sự mùa xuân”. Lời bài hát kể nhở bọn họ về nhiệm vụ gắn kết với xây dựng cộng đồng vững mạnh.

Thân bài:

Cánh én nhỏ bé là hình ảnh của phận người mỏng dính manh, đơn độc còn ngày xuân tượng trưng đến hạnh phúc, niềm vui. Mượn mùa xuân và một cánh én, nhạc sĩ Phạm Tuyên hẳn mong muốn gửi đến chúng ta một thông điệp: con fan cần khiêm tốn phân biệt mình không thể đơn lẻ trên tuyến phố tìm ra hạnh phúc, rất cần được đặt bản thân trong mọt tương quan với đa số người, gia đình, chúng ta bè, xã hội để sống chan hoà và yêu thương các hơn.

Giữa cá nhân và bằng hữu có mối quan hệ khăng khít cùng với nhau. Mỗi cá thể không thể sống thọ và trở nên tân tiến một biện pháp cô lập, hòa bình hoàn toàn, vì vậy mỗi cá nhân đều yêu cầu đến và mong muốn tập thể. Phương diện khác, tập thể phải tạo điều kiện đến sự trở nên tân tiến nhân cách của những thành viên, cùng sự phát triển nhân phương pháp này mang đến lượt này lại tạo điều kiện cho đồng chí phát triển.


“Một cánh én nhỏ dại chẳng tạo ra sự mùa xuân”. Một loại lá quan yếu dệt thành cánh rừng bạt ngàn, và một vị sao hiếm hoi chẳng vừa đủ sức toả sáng giữa trời đêm u tối. Thế bắt đầu biết sứ mệnh của xã hội và giá trị của bài toán biết hoà mình, gắn thêm bó với bè bạn là vô cùng to lớn.

Bác hồ nước từng dạy: “Đoàn kết, đoàn kết, đại cấu kết – Thành công, thành công, đại thành công”. Lời dạy của chưng khiến ta nhớ về thời kì lịch sử dân tộc bi hùng của dân tộc, hồ hết ngày tổng khởi nghĩa quân và dân một lòng hành động và bí quyết mạng tháng tám thành công như một minh chứng tương đối đầy đủ cho sức khỏe của lòng tin đoàn kết. ở bên cạnh đó, để mình trong đối sánh xã hội cũng là thời cơ giúp ta rèn luyện cùng phát huy những điểm mạnh của bản thân.

Xem thêm:

Nhà thơ Tố Hữu cúng đã có lần viết: “Một người đâu chỉ có nhân gian / sinh sống trong một đóm lửa tàm cơ mà thôi”. nhỏ người, ai nhưng chẳng khát khao tạo nên sự những điều tốt đẹp, tuy thế điều đặc trưng là họ không thể có tác dụng một mình. Bao gồm trong tập thể, chúng ta cùng sánh vai nhau để tiến hành những mơ ước tốt đẹp. Hơn nữa, phát âm được phương châm của tập thể, ta đã biết khiêm tốn, loại bỏ cái tôi ích kỷ, kiêu ngạo, nhằm sẵn sàng “một fan vì đông đảo người”, bởi cuộc sống đời thường đẹp rộng khi ta biết cho đi.

Tuy nhiên, buộc phải hiểu đính thêm rằng bó với xã hội không tức là coi thường bạn dạng thân. Mỗi cá nhân phải sáng suốt với tìm tìm không chấm dứt để phát huy hết quý hiếm của bao gồm mình. Mỗi cá thể phải biết kính trọng tập thể, đàn phải bảo đảm an toàn dân chủ, từ do, bình đẳng cho các cá nhân, cân nhắc việc thỏa mãn tác dụng và nhu cầu đường đường chính chính của cá nhân, tới sự phát triển khả năng và phẩm chất cá nhân.


Cá nhân có trách nhiệm xây dựng tập thể, xã hội vững mạnh, giỏi đẹp; đảm bảo an toàn tập thể khỏi những tác nhân xấu; ra mức độ phấn đấu làm cho tập thể càng ngày phát triển; không làm cho những bài toán gây nguy nan đến tập thể. Với ngược lại, tập thể, cọng đồng phải tạo điều kiện cho cá thể phát triển; đáp ứng nhu cầu nhu cầu đường đường chính chính của cá nhân; phân phát triển năng lực cá nhân, phẩm chất của mỗi cá nhân…

Nếu cá thể sống thiếu nhiệm vụ với phiên bản thân và tập thể, trở bắt buộc truy đồi đạo đức, bại hoại nhân cách sẽ gây tác động đến những cá nhân khác với tập thể. “Một nhỏ sâu” cũng đủ để “làm rầu nồi canh”. Nếu anh em không đáp ứng nhu cầu nhu cầu cá nhân, mang đi nhu cầu tác dụng của cá nhân, kìm hãm cá nhân phát triển, góp sức thì thật xứng đáng bị phê phán và một số loại bỏ

Song, tiếc thế khi vẫn có những người thiển cận, tách bóc mình thoát khỏi tập thể, kiêu ngạo tự đại. Cạnh bên đó, ta cũng cần được phê phán phần đông kẻ dựa dẫm vào fan khác, sinh sống tự ti… tất cả lối sống tiêu cực ấy chắc chắn là sẽ bị đào thải, độc nhất là trong xã hội ngày lúc này – một xã hội tân tiến, không hoàn thành phát triển và luôn đề cao tinh thần hợp tác cộng đồng.

“Một cây có tác dụng chẳng bắt buộc non. Ba cây chụm lại yêu cầu hòn núi cao“. Chính vì thế, hãy luôn yêu quý những gì mình có, mình biết chỉ nên giọt nước nhỏ giữa muôn trùng đại dương. Cần ra sức học tập tập, lao động, tập luyện thân thể, có ý thức tránh xa cùng phê phán những tệ nạn làng mạc hội. Thực hành thực tế lối sinh sống hoà hợp với cộng đồng tập thể.


Kết bài:

“Chúng ta chỉ nên giọt nước và yêu cầu hoà bản thân vào biển lớn cả mới không cạn”. “Một cánh én nhỏ tuổi chẳng làm nên mùa xuân” là lời cảnh báo chân thành rằng mỗi cá nhân hãy là một trong những cánh én để cùng cả nhà đem mùa xuân về, đừng cách đi đơn độc bởi loại đời là dòng chảy của rất nhiều vòng tay. Mọi người sinh ra không phải để gia công một hạt mèo vô danh nhưng lại để in đấu cùng bề mặt cát thời hạn và trong trái tim mọi người.


Tìm kiếm
Tìm kiếm

Để lại một ý kiến Hủy

Thư năng lượng điện tử của bạn sẽ không được hiện lên công khai.