Nuông chiều cô vợ khó tính mộ vi lan

Khi mộ Vi Lan tỉnh giấc dậy, cô vô thức chuyển tay sờ ở kề bên mình, thấy lân cận trống không, cô đơ mình mở mắt với không thấy Phó Hàn Tranh đầu nữa.

Bạn đang xem: Nuông chiều cô vợ khó tính mộ vi lan

Cô nhanh chóng mặc áo khóa ngoài và thoát khỏi giường đi tìm kiếm anh. Bây giờ mất anh không bắt gặp gì, anh chạy đón đầu chứ? chiêu tập Vi Lan tra cứu một vòng xung quanh phòng bệnh dịch và phòng tắm nhưng hồ hết không thấy, cô chóng vánh chạy ra bên ngoài tìm. Khi đi cho phía trước, cô nhận thấy Phó Hàn Tranh đang đứng đó với bị một người phụ nữ trung niên hung dữ chửi mắng. “Người mù ra bên ngoài không biết đeo kính râm phòng gậy à? Cam của ta rơi xuống khu đất nát không còn cả rồi! Ngươi buộc phải đến cam mang lại ta!”

“Đúng thiệt là! Mù thì đừng có thoát khỏi phòng! Gây bất tiện cho người khác”

Mộ Vi Lan tức giận, cô cách nhanh tới trước phương diện Phó Hàn Tranh và nói với người đàn bà trung niên kia: “Bà mắng ai mù đấy?”


Copy tự web τАмliлh247.мe

Người thiếu nữ trung niên sững sờ, liếc nhìn mộ Vi Lan: “Huh, tôi măng anh ta có tương quan gì mang lại cô? hay là cô chịu đựng đến cam cho tôi?”

“Bà xin lỗi ngay đến tôi!”

Mộ Vi Lan phần nộ, tiếng nói đầy kiên định.

Người thiếu nữ trung niên cũng ko phải nhân từ gì, bà ta thúc dục nói: “Tôi không xin lỗi đấy, cô muốn làm những gì nào?”

Người đàn bà đầy chiêu tập Vi Lan, mộ Vi Lan đã sẵn sàng trước nên chỉ có thể bị đẩy lùi lại một cách nhỏ, va phải người Phó Hàn Tranh.

Phó hàn Tranh cuống quýt nằm tay cô: “Đừng nhằm bị ngã.”

Bởi vày anh không bắt gặp gì bắt buộc rất khó bảo đảm an toàn cô, và vì chưng cô đang sở hữu thai, tranh cãi xung đột với tín đồ khác rất có thể sẽ khiến cho cô bị thương.


Đọc tiếp tại TАмliπh247.me nhé !

Lần đầu tiên Phó Hàn Tranh chịu uất ức cùng nhún nhường bạn khác, anh nằm đem cổ tay cô: “Tiểu Lan, bọn họ quay về di.”

Mộ vày Lan trước giờ đồng hồ rất hiền khô ngoan ngoãn, mà lại lần này cô lại rất cứng đầu. Cô vứt tay Phó Hàn Tranh ra và nói: “Bá ta không xin lỗi anh, em sẽ không còn quay về

Trái tim Phó Hàn Tranh như bị một thứ gì đó sưởi ấm, khôn cùng nóng với tê dại.

Mộ Vi Lan trừng ánh mắt người phụ nữ trung niên: “Bà xin lỗi ông xã tôi ngay!”

Mọi fan xung quanh bước đầu đứng nhìn hai người. Người thiếu phụ trung niên hết sức ngang ngược: “Anh ta vốn là người mù, còn không cho tất cả những người ta nói à?”

“Anh ấy chỉ là tạm thời không quan sát thấy, không cẩn thận và cần bà, bà lại luôn miệng nói anh ấy mù, mặc dù anh ấy thiệt sự mù tôi cũng không được cho phép người khác nói anh ấy như vậy!”

Phó Hàn Tranh tuyệt đối như vậy, sao rất có thể bị bạn khác chỉ trò, điện thoại tư vấn anh là người mù chứ, mộ Vi Lan không có thể chấp nhận được điều ấy, tuyệt vời không. “Đúng thế, thị giác của tín đồ ta bao gồm vấn đề, bà cũng tránh việc khinh miệt fan ta “Chẳng cần chỉ làm rơi cam của bà thôi hay sao, cam cũng không trở nên nát, nhặt lên là được rồi. Bạn ta cũng không cố gắng ý và cần bà, bà luôn luôn miệng nói bạn ta mù, ai mà chịu đựng được chứ

Mọi tín đồ đứng bao bọc đều trách mắng người đàn bà trung niên kia, người thiếu phụ trung niên dường như sợ bị mọi bạn công kích, bà ta nghiến răng, trừng góc nhìn Mộ Vi Lan. Mặc dù bà ta ko cam tâm, tuy thế cũng bất lực quan yếu làm gì, sợ nhân viên cấp dưới và đảm bảo an toàn bệnh viện vẫn đến, bà ta miễn chống nói: “Vừa rồi là tôi sai, tôi xin lỗi, được chưa.

Người thanh nữ trung niên xin lỗi xong, bà ta xách túi cam tránh đi, mộ Vi Lan điện thoại tư vấn bà ta lại. “Doi da!”

“Cô còn hy vọng thể như thế nào nữa?”

Mộ Vị Lan rút trong túi ra đồng một trăm, nhét thẳng vào trong túi cam của bà ta “Cầm đem chút chi phí này đi cài đặt thêm không nhiều cam đi không cần cảm ơn!”

“Co….”

Mộ Vi Lan quay bạn lại, khoác tay Phó Hàn Tranh: “Chúng ta quay về thôi. Khỏe khoắn miệng Phó Hàn Tranh cong lên, đây hình như là lần thứ nhất anh được fan khác bảo vệ, cảm giác này không tối, anh cũng đều có chút hưởng trọn thụ.

Xem thêm:

Sau khi quay về phòng bệnh, chiêu mộ Vi Lan hỏi: “Sao anh lại chạy ra phía bên ngoài một mình? trường hợp anh mong ra ngoài, anh yêu cầu gọi em đi cùng anh chứ. “Sao thế, sợ anh đi lạc à?”

“Đúng thế, hiện thời em buộc phải trông chừng anh y như Tiểu Đường Đậu em mới yên trung khu được.

Mộ Vi Lan thấy anh không nói gì: “Anh vẫn không nói đến em biết, vừa nãy anh ra bên ngoài làm gì? “Anh mong muốn làm quen cảm xúc không buộc phải dùng mắt vẫn có thể lò dò đi đường.

Mộ Vi Lan nhìn anh chuyên chăm: “Quen rồi thì sao? Anh mong mỏi đi 1 mình à? Em cũng không chê anh phiền phức, hơn nữa, chẳng phải chúng ta là vợ chồng à?”

Phó Hàn Tranh xoa đầu cô: “Về Bắc Thành, anh đến công ty, em bắt buộc lúc nào thì cũng đi theo anh.”

“Ừm, trên đây cũng là một trong những vấn đề phiền phức.

Một người sang chảnh và kiêu sa như Phó Hàn Tranh có thể chắc sẽ không còn muốn kháng nạng, dẫu vậy nếu nhằm Từ không đỡ anh, nghĩ mang đến hình ảnh này cứ cảm thấy bao gồm chút nào đó kỳ lạ. Kế bên ra, ví như Phó Hàn Tranh ao ước đi vệ sinh, lẽ nào Từ

Khôn cũng đề xuất đứng lân cận đỡ anh xuất xắc sao?

Cảnh tượng này quá quái đản rồi. “Đợi một thời hạn nữa, ko chừng mắt anh sẽ giỏi hơn.Mộ Vi Lan an ủi.

Phó Hàn Tranh khẽ “ừm” một tiếng, trọng tâm trạng ko rõ ràng.

Vài ngày sau, phía nhà họ Phó gọi điện giục Phó Hàn Tranh tảo về

Sau lúc xuất viện được mấy ngày hai fan liền trở về Bắc Thành

Vừa về đến nhà họ Phó, tiểu Đường Đậu nhìn thấy Phó Hàn Tranh và tuyển mộ Vi Lan, cô nhỏ nhắn mừng nhãi ranh chạy mang đến “Bo! Mo Mo!”

Mộ Vi Lan cúi tín đồ ôm cùng hôn cô bé: “Đường Đậu gồm nhớ chiêu tập Mộ không?”

“Nhớ! Nhưng tuyển mộ Mộ vẫn lâu ko về nhà, nhỏ còn tưởng người mẹ và cha không buộc phải con nữa!”

“Làm gì có chuyện đó, người mẹ và cha thương bé nhất.

Tiểu Đường Đậu mỉm cười hớn hở ôm đùi Phó Hàn Tranh: “Bố, ôm ôm!”

Phó Hàn Tranh cúi người bể tè Đường Đậu lên: “Con trong nhà có nghe lời ông không?”

Ông Phó sững sở, sở hữu thai rồi?

Nhưng hai người có quan hệ máu thống, đứa bé này gồm giữ lại được không?

Tiểu Đường Đậu vui mắt nhất, cô nhỏ xíu chạy đến bên chân mộ Vi Lan, đưa tay xoa bụng cô. “Mộ Mộ, trong này còn có em trai rồi sao? Vậy gồm phải sau đây em trai hoàn toàn có thể chơi cùng bé không?”

Mộ Vi Lan êm ả dịu dàng nhìn cô bé: “Tất nhiên là được rồi, cơ mà mà vẫn chưa chắc chắn rằng em trai, ngộ nhỡ là một em gái thì sao? dù sao vẫn đều buộc phải gọi Đường Đậu của bọn họ là chị”